Truyện
[Hotabook - #Punpunchan99 - CHÚ ƠI! EM YÊU ANH] EP 6

Được viết bởi: ✰Like a boss✰




Tiếng hét của tôi khiến chú giật mình mà tắt phụt điện thoại.

"Vy, sao con cứ hành xử trẻ con như vậy? Vừa rồi không phải đã nói là sẽ không làm vậy sao? "

Tôi không quan tâm lời chú nói, tôi bây giờ đang rất tức giận. Tại sao chú phải giật mình mà vội vã như tắt điện thoại như thế?

"Tại sao chú phải tắt máy? Có tật giật mình ư? Đó là người chú sắp cưới hả? "

Lông mày chú nhíu lại, bày ra gương mặt bất đắc dĩ.

" Vy, vào nhà đi "

Sự lảng tránh của chú khiến tôi cực kì khó chịu. Cơn giận lên tới đỉnh điểm, tôi hét lên.

"Chú thật là quá đáng, tại sao chú đồng ý cưới một người không có tình cảm, chỉ mới gặp một lần? Tại sao không phải là cháu? Cháu có điểm gì không tốt sao? Cháu có điểm gì không bằng cô ta? Cháu đã ở bên chú suốt mười mấy năm... Tại sao chứ? "

" VÀO NHÀ! "- Chú gằn giọng quát.

Vì một người phụ nữ mới gặp mà chú lớn tiếng với tôi? À... Tôi nhớ ra rồi, thì ra chú bỏ bữa tối với cô ta để tới cứu tôi, bảo sao chú lại chậm trễ như vậy... Nghĩ tới đây, tôi nở một nụ cười mỉa mai.

Lồng ngực tôi như bị một vật nặng đè nén, hô hấp khó khăn. Tôi cố gắng hít thật sâu một ngụm khí để điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Thế nhưng, dù có cố gắng thế nào... tôi vẫn chưa bao giờ có thể kiềm chế được nước mắt trước mặt chú. Tôi ngước mặt lên trời che giấu đi giọt nước mắt đó, để nó chảy ngược vào trong. Khó khăn lắm tôi mới có thể điều chỉnh được hô hấp của mình. Làn gió lạnh căm của đêm tối không thể nào lạnh bằng trong lòng tôi lúc này, vành mắt tôi ươn ướt, tôi ngước mặt nhìn chú rồi gồng mình hét lên:

"TÔI GHÉT CHÚ! "- Nói xong tôi liền chạy thẳng vào nhà rồi đóng cửa.

Mặc kệ bố mẹ hỏi han tại sao tôi về muộn, tôi phi thẳng lên phòng, đóng sầm cửa lại rồi ôm gối khóc một trận như mưa.

Chú thật là quá đáng... Tại sao chú đối xử tốt với tôi như vậy để làm gì chứ? Tại sao cứ gieo cho tôi hết hy vọng này tới hy vọng khác... Tại sao chú phải cưới người phụ nữ đó, trong khi tôi và chú đã cùng bên nhau mười mấy năm...

Tại sao? Tại sao?

Trong đầu đầy ắp những câu hỏi, trái tim tôi đau nhói như bị dao đâm. Thái độ của chú khi xử sự với tôi quá đỗi lạnh lùng, nhất là khi liên quan tới người phụ nữ kia... Cô ta quan trọng vậy sao? Chú yêu cô ta rồi sao?...

Tôi khóc suốt đêm, khóc nhiều tới mức mắt sưng mọng, đầu óc choáng váng, cũng không biết mình thiếp đi từ lúc nào...

___________

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy muộn và bắt đầu một ngày tồi tệ, tinh thần tôi tụt dốc thê thảm, đầu tóc rối bời tôi cũng không muốn chải lại. Gương mặt nhìn trong gương thì tiều tụy, mắt sưng, tôi cũng chẳng quan trọng bạn bè ở trường nhìn mình thế nào nữa. Tôi bây giờ không có tâm trạng để ý tới những điều đó.

Ngày hôm nay như có một đám mây đen trút mưa xuống đầu tôi, tinh thần đã không tốt lại còn đi học muộn, bị thầy gọi lên bảng, đứa bạn thân nhất thì nghỉ học, bị đau dạ dày, lại còn bị mất vé xe.... Bao nhiêu thứ đen đủi. Tôi muốn viết tus để giãi bày tâm trạng đen tối của ngày hôm nay nhưng nghĩ chú lại đọc được nên thôi.

Đến tối, tôi tắm rửa xong thì nằm đọc sách. Tôi muốn có một khoảng không thư giãn và bình tâm lại sau mọi chuyện, ngày hôm nay tôi đã đủ mệt mỏi rồi. Ngón tay tôi lật trang sách tiếp theo thì điện thoại báo có tin nhắn đến. Là một số lạ, tôi mở ra đọc nội dung.

"Hoàng vừa dắt vợ sắp cưới về nhà để quan hệ "

Mắt tôi mở hết cỡ để nhìn cho rõ, thậm chí tôi còn đưa tay dụi mắt để kiểm chứng lại xem mình đọc có nhầm không.

Tôi ước gì mình đọc nhầm...Nhưng không... Tôi không hề đọc nhầm...

Bàn tay tôi run run, suýt nữa thì làm rơi điện thoại.

Đúng lúc này, sét đánh ngang trời kèm theo đó là mưa như trút nước. Tôi cố gắng gọi lại số đó nhưng không được, có lẽ đây là sim rác.

Tôi rất hoảng loạn, tôi rất sợ, trái tim như bị ai đó xé rách, nhức nhối tới rỉ máu... Tôi tự trấn an bản thân mình.Không... Chú tuyệt đối không phải là người như vậy, chắc chắn không phải là người như vậy...

Tôi... Tôi phải đi kiểm chứng, tôi nhất định...

Tôi mặc áo khoác vào, vội vã rời khỏi nhà rồi bắt một chiếc taxi tới nhà chú. Tôi nóng lòng tới mức cứ khoảng vài phút lại giục bác tài xế lái nhanh đi một chút, tôi như ngồi trên đống lửa, tim đập bất chấp cả nhịp điệu. Trong lòng thầm khẩn cầu rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra... Tôi tin chú... chú nhất định không phải là người như vậy. Thế nhưng tại sao trong lòng tôi cứ có một dự cảm không lành.

Tới nhà chú, tôi nhấn chuông liên tục, có bác Hà giúp việc mở cửa cho tôi, tôi thấy bác nhìn tôi có vẻ lúng túng, tôi lập tức bước vào bên trong, lên phòng chú. Cửa khép hờ, tôi lập tức ẩn mạnh cửa xông vào.

Tôi mở to mắt như không thể tin nổi điều gì đang diễn ra trước mặt mình...

Đập vào mắt tôi là một người phụ nữ xinh đẹp, thân hình nóng bỏng, cô ta mặc áo sơ mi của chú, chân trần, tay cầm một cốc cafe.

Sắc mặt tôi trở nên tái nhợt, cơn đau dạ dày kéo đến khiến tôi không đứng vững nổi, cả cơ thể run rẩy.

Thấy tôi, cô ta nhếch mép cười mỉa mai.

"Ồ, đây là Hà Vy, cháu gái thân yêu của anh Hoàng sao? ''- Từ "cháu gái" được cô ta nhấn mạnh như muốn khẳng định vị trí giữa tôi và cô ta.

Cơn giận dữ vọt lên tận cổ họng, tôi sợ mình không kiềm chế nổi, tuyệt đối không được khóc... không được khóc trước người đàn bà này....

Thấy tôi giữ im lặng, cô ta tiến tới, đưa tay ra.

" Có lẽ đây là lần đầu mình gặp nhau nhỉ? Bắt tay cái không? "

Tôi hít thở khó khăn, lồng ngực đau nhói cùng trái tim quặn thắt. Tôi lập tức hất tay cô ta ra gằn giọng hỏi.

" CHÚ ĐÂU?"

Biểu hiện của tôi khiến cô ta bật cười, một nụ cười giảo hoạt, cô ta từng bước tiến tới gần tôi, ghé sát miệng vào tai tôi thì thầm.

"Hôm qua nghe mày mạnh mồm lắm, tao tưởng thế nào, hóa ra tình địch lại là một con nít ranh còn chưa dứt sữa mẹ à? Mày đéo đủ tuổi đấu lại với tao đâu. Hôm nay tao sẽ cho mày biết anh Hoàng thuộc về ai "

Vừa dứt lời, cô ta nhìn tôi mỉm cười rồi lùi lại vài bước, sau đó cô ta hất cả cốc cafe trên tay vào người rồi hét lên.

"Aaaaaaaaaaaa nóng quá, nóng quá, chị thực sự xin lỗi em mà, chị thực sự xin lỗi..."

Còn tiếp nữa...

Nguồn: https://www.wattpad.com/story/215692052-ch%C3%BA-%C6%A1i-em-y%C3%AAu-anh-h%2B

Posted on March 05, 2020 10:06:05 AM


5
Donate free




Đăng nhập để tham gia thảo luận! Hoặc bạn có thể bình luận bằng facebook ở dưới.